Có sao để vậy vợ ơi!

BẢO NGHI - 08/11/2019 16:18

(doanhnhantrevn.vn) - Trong vòng 4 ngày ( từ 7- 11/10) có tới hai ca tử vong sau phẫu thuật thẩm mỹ được Sở Y tế TP.HCM nhận định là sự cố nghiêm trọng. Sự việc này khiến nhiều ông chồng "lên tiếng" vì lâu ngày có vợ thích "trùng tu".

Có một tỷ lý do để phụ nữ đi thẩm mỹ viện; đa phần là để được đẹp theo “tiêu chuẩn số đông” hoặc để “cứu vãn tình thế”.

Thậm chí có người lỡ làm “máy bay bà già” nên thiếu tự tin muốn “cãi lão hoàn đồng” cho ngang tầm “phi công trẻ”. Có người đứng trước nguy cơ chồng đi theo “tiếng gọi nơi hoang dã” bèn đi “đại trùng tu” nhan sắc, hy vọng chồng quay về...

“Nghiện” phẫu thuật thẩm mỹ là một hiện tượng khá phổ biến trong xã hội ngày nay, nhất là khi các chị có điều kiện kinh tế. Ảnh: IT

Vợ tôi không thuộc hàng sắc nước hương trời và cũng có thể gọi là đẹp. Sau hai mươi năm sống cùng nhau, bây giờ đôi mắt nàng đã bắt đầu sụp mí, phía đằng đuôi lờ mờ những dấu chân chim, da mặt đã lốm đốm vệt đồi mồi, đôi bàn tay có phần gân guốc.

Trong khi tôi không hề thấy (hay không quan tâm tới) những điều đó thì nàng lại “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” cơ thể mình với cả một “nỗi niềm u ẩn”.

Nàng đi tìm đồng minh ở mấy bà bạn trong nhóm yoga, trong câu lạc bộ khiêu vũ thể thao, tổ phụ nữ dân phố và nhận ra đó là “chuyện không của riêng ai”. Thế là các bà bắt tay nhau vào chiến dịch "trùng tu nhan sắc" với nhiều lý do mà theo họ là để… giữ chồng.

Khởi đầu bằng những tiểu tiết nho nhỏ như xăm mày, xăm mắt, xăm môi. Sau đó là lột mỡ, cắt mí, căng da mặt… Mặc dù trong lòng không ủng hộ nhưng để chiều ý vợ, hơn nữa, nghĩ làm đẹp là nhu cầu của phụ nữ và cũng để vợ có thêm tự tin và vui vẻ, tôi không có ý kiến gì. Cho đến khi nàng thông báo sẽ đi nâng mũi thì tôi bắt đầu thấy "nóng mặt". Nhưng sự việc không dừng lại ở đó...

Mới vừa rồi, tôi được cơ quan cử đi công tác nước ngoài ba tháng. Ngày trở về, đó là “một buổi sáng chớm thu, gió heo may lành lạnh”, tôi lao một mạch từ sân bay về nhà.

Ba tháng không phải là dài nhưng cũng đã “chín mươi ngày qua chứa chan tình thương”. Tôi háo hức trông trời mau tối. Nhẩm lại "bài vở" thấy đã thuộc tinh thông đâu vào đâu rồi, tôi cực kỳ tự tin “mở bài” thì… hỡi ơi “Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói/ Núi vẫn đôi mà… không giống xưa”.

Trước mặt tôi là đôi gò bồng đảo căng tròn bóng nhẫy, nẩy lên đến tận cằm. Tôi choáng váng nhìn hai bịch nước muối kia mà nghe mặn đắng trong lòng. Cái cảm giác thịt da đã từng quen thuộc không còn nữa. Bao nhiêu háo hức tiêu tan. Nàng nói, muốn tạo cho tôi sự ngạc nhiên và thích thú. Ngạc nhiên thì có nhưng thích thú thì không hề. Tệ hại hơn, những thứ giả tạo xa lạ đó bỗng dưng làm tôi mất hết hứng thú.

Tôi không biết làm sao để vợ hiểu thấu lòng mình. Vợ ơi là vợ! Đàn ông ra đường khoái dòm cái gì cũng là vì cái đó của ải của ai. Người ta khuyến mãi ngay con mắt mình, không dòm thì phí của, nhưng tôi bảo đảm không có anh đàn ông nào thích cho vợ ăn mặc sexy để mấy tay dê xồm ngắm nghía, bàn tán.

Cái cảm giác thịt da đã từng quen thuộc không còn nữa. Bao nhiêu háo hức tiêu tan. Ảnh: IT

Đã là vợ chồng thì cái khoản to nhỏ, đẹp xấu, xuống cấp, lên bậc đâu có gì quan trọng. Vấn đề là “lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”.  Những thứ phụ tùng tân trang giả tạo kia chỉ tổ làm cho người ta có cảm giác xa lạ như không phải của mình.  Ôm vợ trong tay mà thứ gì cũng không dám làm mạnh vì sợ xẹp lún, cong vẹo, méo mó, chảy nước… thì còn “lửa tắt cơm sôi” gì nổi?


(0) Bình luận
Tin nổi bật doanh nhân trẻ
Dành cho bạn & mới nhất
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO